Linh Thần được coi là không, tức nơi khí nhập vào; do đó nó cần kết hợp với Hùng tại Khí Khẩu. Đây chính là ý nghĩa thực sự của câu Kim Long động bất động.
1. Vì sao trung cung gọi là linh thần
Quan sát Lạc Thư: số năm là trung cung của Tiên Thiên Bát Quái, mà trung cung thực sự vô quái, nên luận là không thần, còn gọi là linh thần. Đây là bí chỉ định danh linh thần ngàn năm không truyền, người học chớ coi nhẹ.
Khi Kim Long động, linh thần sẽ được sắp xếp đến khí khẩu; lúc ấy Hùng và Kim Long mới thông khí. Âm dương hợp đức thì sự sống mới sinh sôi không ngừng. Quan sát kỹ sẽ thấy lúc này Lạc Thư cũng hình thành dạng huyệt — đạo lý trời đất vốn nhất quán, tiền nhân chắc chắn không lừa dối chúng ta.
2. Cách an linh thần theo vận
Địa Vận là đơn vị tính thời gian nên phải tuân theo sự lưu hành của Lạc Thư. Pháp lấy thần (số) đương vận nhập trung, theo pháp âm nghịch dương thuận mà bay; xem số năm đến phương nào thì linh thần ở phương đó.
3. Vì sao linh thần đương vận gọi là Kim Long
Lấy vận 1 nhập trung làm ví dụ. Một là số dương nên thuận hành: hai đến Cấn, ba đến Khảm, bốn đến Chấn, mà năm đến phương Càn. Càn là kim lại là long, nên gọi là Kim Long.
Người học Huyền Không phần nhiều không coi trọng duyên do định danh, không biết rằng danh không thông thì nghĩa không rõ, nghĩa không rõ thì công năng loạn. Khổng Tử nói: danh bất chính thì ngôn bất thuận, ngôn bất thuận thì sự bất thành — chính là nói điều này.

4. Kim Long động và không động
Khi linh thần xếp đến khí khẩu là sinh vượng — Kim Long động. Khi linh thần không đến khí khẩu thì luận là suy tử — Kim Long không động. Đây là đại dụng của linh thần chân chính.

5. Chính thần và lai long
Sau khi cầu được khí khẩu Kim Long đương vượng, lai long cũng phải đương vượng: muốn lai long vượng thì phải có chính thần xếp đến. Chính thần là thần chính đối với linh thần — lại một nghĩa âm dương tương đối. Quan sát Tiên Thiên Bát Quái, đối cung của linh thần chắc chắn là quái âm dương đảo ngược, tức phu thê chính phối của nó.
Vì vậy linh thần vượng thuỷ thì chính thần chắc chắn vượng sơn. Lúc ấy Thư Hùng sơn trạch thông khí, Kim Long linh chính cũng thông khí, Thư Hùng và Kim Long lại hỗ thông khí — trời đất mới là chân thông khí, chân giao cấu.

6. Tứ âm quái, tứ dương quái phân dụng
Sơn thuỷ tự nhiên không chỉ nằm ở hai phương vị. Theo nguyên tắc âm dương phân dụng của Tiên Thiên Bát Quái: khi linh thần ở quái dương thì bốn quái dương đồng khí tương cầu, nên Càn, Chấn, Khảm, Cấn đều là linh thần; khi linh thần ở quái âm thì bốn quái âm cùng chất loại tụ, nên Khôn, Tốn, Ly, Đoài đều là linh thần.
| ĐOÀI | CÀN | TỐN |
| LY | Trung cung | KHẢM |
| CHẤN | KHÔN | CẤN |
Hình 19: Tứ Âm Quái, Tứ Dương Quái phân dụng (theo phương vị tiên thiên).
Luận chính thần thì lấy đối cung: linh thần xếp đến bốn quái Càn, Chấn, Khảm, Cấn thì chính thần ở bốn quái Khôn, Tốn, Ly, Đoài — và ngược lại.
7. Kết luận thực hành
Sơn có suy vượng của sơn, thuỷ có suy vượng của thuỷ. Một trong hai nếu gặp tử khí thì địa điểm đó không phải huyệt tốt, về nguyên tắc không thể lấy dùng — trừ khi có nhu cầu thôi phát đặc biệt về đinh, tài, quý, thọ, phần này thuộc về thực vụ sẽ bàn riêng.