TU GIỮA ĐỜI
Tu giữa đời tuy khó mà dễ,
tuy dễ mà lại khó.
Như canh bạc vậy,
đánh cứ mãi thua — khí lực phân tán hết — tưởng tán hồn một kiếp cũng nên.
Nhưng chỉ cần thắng một trận lại thu cả vốn lẫn lãi — đó là ván cược gấp đôi lên cả phần thua trước đó.
Cược cái gì? — Thần khí của mình, là hồn của mình.
Thắng là đốn ngộ — chỉ dành cho kẻ liều, kẻ say — say giữa tam giới; không dành cho người tĩnh, chỉ dành cho kẻ điên.
Các đề mục khổ đau, các đề mục hỉ nộ ái ố… cứ quấn lấy.
Ta thua mãi giữa cuộc đời — thần khí suy giảm, vốn liếng mất dần.
Tại sao nguyện về kiếp người để đạt Chánh đẳng Chánh giác?
Tại sao? Và tại sao?
Canh bạc vẫn tiếp tục.
Vốn cuối cùng là hạt Bồ Đề mà mỗi chúng ta vốn chỉ có một…
Dám cược không? Có hay không?
Dám hay không — được mất trong tầm tay.
Một là quay về với Đức A Di Đà,
hai là xuống tay một ván cược — một kiếp này — để thành Phật.
Ai dám chơi tất tay trận cuối này không?
Một kiếp thành Phật — liều hay không mà thôi.

